晚渡扬子江却寄江南亲故

唐代 权德舆
返照满寒流,轻舟任摇漾。支颐见千里,烟景非一状。 远岫有无中,片帆风水上。天清去鸟灭,浦迥寒沙涨。 树晚叠秋岚,江空翻宿浪。胸中千万虑,对此一清旷。 回首碧云深,佳人不可望。
fǎn zhào mǎn hán liú   qīng zhōu rèn yáo yàng zhī jiàn qiān   yān jǐng fēi zhuàng
yuǎn xiù yǒu zhōng   piàn fān fēng shuǐ shàng tiān qīng niǎo miè   jiǒng hán shā zhǎng
shù wǎn dié qiū lán   jiāng kōng fān 宿 làng xiōng zhōng qiān wàn   duì qīng kuàng
huí shǒu yún shēn   jiā rén wàng