挽杜华父

宋代 陆文圭
乡里多遗老,朝延少用儒。 公初升国学,官止教生徒。 术道心独壮,尤时骨已胩。 遥知埋玉处,风雨暗山隅。
xiāng duō lǎo   cháo yán shǎo yòng  
gōng chū shēng guó xué   guān zhǐ jiào shēng  
shù dào xīn zhuàng   yóu shí  
yáo zhī mái chù   fēng àn shān