挽东平张彦明

宋代 陆文圭
场屋初与选异才,先生阔步上金台。 蓬山渺渺仙舟隔,泮水悠悠讲席开。 同是甲辰雌正伏,胡然庚子鹏为灵。 天寒病叟那能出,一束生名寄沪来。
chǎng chū xuǎn cái   xiān sheng kuò shàng jīn tái  
péng shān miǎo miǎo xiān zhōu   pàn shuǐ yōu yōu jiǎng kāi  
tóng shì jiǎ chén zhèng   rán gēng péng wèi líng  
tiān hán bìng sǒu néng chū   shù shēng míng lái