挽邓母吴太君

清代 成鹫
昔有高人吴仲书,笔花幻出真芙蕖。兴来赠我一大轴,画工如山逊不如。 我时握手发大笑,多君厚意非区区。山僧本是种莲者,识得莲花真与假。 真花非色亦非空,不用丹青更图画。西方圣人老画师,万法惟心心不知。 虚空作纸须弥笔,香水之海为墨池。写作莲花花九品,五色五光空五蕴。 有人直下便承当,垂手提携亲接引。先生领话无几何,翻身跳出莲花涡。 一花一叶独留赠,连枝同气仙陀婆。仙婆去后谁堪似,阿姥逢僧发欢喜。 古佛巍巍金色身,留与宝光受瞻礼。大兴佛事非偶然,檀那不取功德天。 金银台上七宝地,一超直到燃灯前。燃灯含笑受记莂,清净流璃贮明月。 刹那现作居士身,珍重重来为君说。君家有凤栖梧桐,九苞养就翔高风。 阶前手植三珠树,众雏鸣和何嗈嗈。归时踏著来时路,佛光佛寿长如故。 白莲池上笑相逢,万德庄严金色聚。殷勤寄语女丈夫,曾见而兄领话无。 文殊不出女子定,待我罔明来更苏。
yǒu gāo rén zhòng shū   huā huàn chū zhēn xīng lái zèng zhòu huà   gōng shān xùn    
shí shǒu xiào   duō jūn hòu fēi shān sēng běn shì zhǒng lián zhě shí   de lián huā zhēn jiǎ    
zhēn huā fēi fēi kōng   yòng dān qīng gèng huà fāng 西 shèng rén lǎo huà shī wàn   wéi xīn xīn zhī    
kōng zuò zhǐ   xiāng shuǐ zhī hǎi wèi chí xiě zuò lián huā huā jiǔ pǐn   guāng kōng yùn    
yǒu rén zhí xià biàn 便 chéng dāng   chuí shǒu xié qīn jiē yǐn xiān sheng lǐng huà fān   shēn tiào chū lián huā    
huā liú zèng   lián zhī tóng xiān tuó xiān hòu shuí kān shì ā   lǎo féng sēng huān    
wēi wēi jīn shēn   liú bǎo guāng shòu zhān xīng shì fēi ǒu rán tán   gōng tiān    
jīn yín tái shàng bǎo   chāo zhí dào rán dēng qián rán dēng hán xiào shòu bié qīng   jìng liú zhù míng yuè    
chà xiàn zuò shì shēn   zhēn chóng chóng lái wèi jūn shuō jūn jiā yǒu fèng tóng jiǔ   bāo yǎng jiù xiáng gāo fēng    
jiē qián shǒu zhí sān zhū shù   zhòng chú míng yōng yōng guī shí zhù lái shí   guāng shòu zhǎng 寿    
bái lián chí shàng xiào xiāng féng   wàn zhuāng yán jīn yīn qín zhàng céng   jiàn ér xiōng lǐng huà    
wén shū chū dìng   dài wǎng míng lái gēng