挽鄧母吳太君

清代 成鷲
昔有高人吳仲書,筆花幻出真芙蕖。興來贈我一大軸,畫工如山遜不如。 我時握手發大笑,多君厚意非區區。山僧本是種蓮者,識得蓮花真與假。 真花非色亦非空,不用丹青更圖畫。西方聖人老畫師,萬法惟心心不知。 虛空作紙須彌筆,香水之海為墨池。寫作蓮花花九品,五色五光空五蘊。 有人直下便承當,垂手提攜親接引。先生領話無幾何,翻身跳出蓮花渦。 一花一葉獨留贈,連枝同氣仙陀婆。仙婆去後誰堪似,阿姥逢僧發歡喜。 古佛巍巍金色身,留與寶光受瞻禮。大興佛事非偶然,檀那不取功德天。 金銀台上七寶地,一超直到燃燈前。燃燈含笑受記莂,清淨流璃貯明月。 剎那現作居士身,珍重重來為君說。君家有鳳棲梧桐,九苞養就翔高風。 階前手植三珠樹,眾雛鳴和何嗈嗈。歸時踏著來時路,佛光佛壽長如故。 白蓮池上笑相逢,萬德莊嚴金色聚。殷勤寄語女丈夫,曾見而兄領話無。 文殊不出女子定,待我罔明來更蘇。
yǒu gāo rén zhòng shū   huā huàn chū zhēn xīng lái zèng zhòu huà   gōng shān xùn    
shí shǒu xiào   duō jūn hòu fēi shān sēng běn shì zhǒng lián zhě shí   de lián huā zhēn jiǎ    
zhēn huā fēi fēi kōng   yòng dān qīng gèng huà fāng 西 shèng rén lǎo huà shī wàn   wéi xīn xīn zhī    
kōng zuò zhǐ   xiāng shuǐ zhī hǎi wèi chí xiě zuò lián huā huā jiǔ pǐn   guāng kōng yùn    
yǒu rén zhí xià biàn 便 chéng dāng   chuí shǒu xié qīn jiē yǐn xiān sheng lǐng huà fān   shēn tiào chū lián huā    
huā liú zèng   lián zhī tóng xiān tuó xiān hòu shuí kān shì ā   lǎo féng sēng huān    
wēi wēi jīn shēn   liú bǎo guāng shòu zhān xīng shì fēi ǒu rán tán   gōng tiān    
jīn yín tái shàng bǎo   chāo zhí dào rán dēng qián rán dēng hán xiào shòu bié qīng   jìng liú zhù míng yuè    
chà xiàn zuò shì shēn   zhēn chóng chóng lái wèi jūn shuō jūn jiā yǒu fèng tóng jiǔ   bāo yǎng jiù xiáng gāo fēng    
jiē qián shǒu zhí sān zhū shù   zhòng chú míng yōng yōng guī shí zhù lái shí   guāng shòu zhǎng    
bái lián chí shàng xiào xiāng féng   wàn zhuāng yán jīn yīn qín zhàng céng   jiàn ér xiōng lǐng huà    
wén shū chū dìng   dài wǎng míng lái gēng