挽词二首 其二

清代 戴亨
美利众所歆,称心有止极。天道恶盈满,贪夫长戚戚。 金玉积邱山,贫者望涓滴。邻里死饥寒,亲知行乞食。 哀声听不闻,黎颜见岂识。逐臭无时休,昧厥死期逼。 馋鬼啸萧墙,祸变难意测。荆棘上华堂,蜗涎遗断壁。 似续苦无依,转幸他人泽。烱鉴悬当前,仁者为悲恻。
měi zhòng suǒ xīn   chèn xīn yǒu zhǐ tiān dào è yíng mǎn tān   cháng    
jīn qiū shān   pín zhě wàng juān lín hán qīn   zhī xíng shí    
āi shēng tīng wén   yán jiàn shí zhú chòu shí xiū mèi   jué    
chán guǐ xiào xiāo qiáng   huò biàn nán jīng shàng huá táng   xián duàn    
  zhuǎn xìng rén jiǒng jiàn xuán dāng qián rén   zhě wèi bēi