輓詞二首 其二

清代 戴亨
美利眾所歆,稱心有止極。天道惡盈滿,貪夫長戚戚。 金玉積邱山,貧者望涓滴。鄰里死饑寒,親知行乞食。 哀聲聽不聞,黎顏見豈識。逐臭無時休,昧厥死期逼。 饞鬼嘯蕭牆,禍變難意測。荊棘上華堂,蝸涎遺斷壁。 似續苦無依,轉幸他人澤。烱鑒懸當前,仁者為悲惻。
měi zhòng suǒ xīn   chèn xīn yǒu zhǐ tiān dào è yíng mǎn tān 滿   cháng    
jīn qiū shān   pín zhě wàng juān lín hán qīn   zhī xíng shí    
āi shēng tīng wén   yán jiàn shí zhú chòu shí xiū mèi   jué    
chán guǐ xiào xiāo qiáng   huò biàn nán jīng shàng huá táng   xián duàn    
  zhuǎn xìng rén jiǒng jiàn xuán dāng qián rén   zhě wèi bēi