晚春

唐代 李兼
筠窗幽独静亡邻,坐睡从吾一欠伸。 绿树清圆宜静昼,孤花寂寞照馀春。 时拈柏子烧铜鼎,旋碾茶团瀹玉尘。 在昔刍尧犹足采,独惭无用养闲身。
yún chuāng yōu jìng wáng lín   zuò shuì cóng qiàn shēn  
绿 shù qīng yuán jìng zhòu   huā zhào chūn  
shí niān bǎi shāo tóng dǐng   xuán niǎn chá tuán yuè chén  
zài chú yáo yóu cǎi   cán yòng yǎng xián shēn