晚春

唐代 李兼
筠窗幽獨靜亡鄰,坐睡從吾一欠伸。 綠樹清圓宜靜晝,孤花寂寞照餘春。 時拈柏子燒銅鼎,旋碾茶團瀹玉塵。 在昔芻堯猶足采,獨慚無用養閒身。
yún chuāng yōu jìng wáng lín   zuò shuì cóng qiàn shēn  
shù qīng yuán jìng zhòu   huā zhào chūn  
shí niān bǎi shāo tóng dǐng   xuán niǎn chá tuán yuè chén  
zài chú yáo yóu cǎi   cán yòng yǎng xián shēn