外甥吴缉字克熙洪武十二年二月客死于景陵时年二十八余哭之恸赋此以志余哀

元代 邓雅
人生天壤间,脩短难一致。吾甥昔四人,今焉只存二。 缉也颇聪明,风骨亦殊异。总角事诗书,英年总材艺。 山林厌拘束,湖海多意气。辞亲远服贾,霜雪逼残岁。 昆弟争挽留,同侣复牵制。别去一月馀,还附手书至。 悲风忽重来,闻作景陵鬼。景陵在何方,西北数千里。 黯黯荆山云,茫茫汉江水。白骨埋黄沙,荒阡复谁祭。 吁嗟乎苍天,夺汝竟何意。恶草常蔓延,幽兰易凋悴。 我思平生情,悽怆裂肝肺。亲老子尚孩,相看祗垂泪。 汝父客岭南,归骨已无计。汝复没他乡,不鉴覆辙弊。 作诗招汝魂,仍以戒后世。
rén shēng tiān rǎng jiān   xiū duǎn nán zhì shēng rén   jīn yān zhǐ cún èr
cōng ming   fēng shū zǒng jiǎo shì shī shū   yīng nián zǒng cái
shān lín yàn shù   hǎi duō qīn yuǎn jiǎ   shuāng xuě cán suì
kūn zhēng wǎn liú   tóng qiān zhì bié yuè   hái shǒu shū zhì
bēi fēng chóng lái   wén zuò jǐng líng guǐ jǐng líng zài fāng   西 běi shù qiān
àn àn jīng shān yún   máng máng hàn jiāng shuǐ bái mái huáng shā   huāng qiān shuí
jiē cāng tiān   duó jìng è cǎo cháng màn yán   yōu lán diāo cuì
píng shēng qíng   chuàng liè gān fèi qīn lǎo zi shàng hái   xiāng kàn zhī chuí lèi
lǐng nán   guī méi xiāng   jiàn zhé
zuò shī zhāo hún   réng jiè hòu shì