途中作

唐代 王昌龄
游人愁岁晏,早起遵王畿。坠叶吹未晓,疏林月微微。 惊禽栖不定,寒兽相因依。叹此霜露下,复闻鸿雁飞。 渺然江南意,惜与中途违。羁旅悲壮发,别离念征衣。 永图岂劳止,明节期所归。宁厌楚山曲,无人长掩扉。
yóu rén chóu suì yàn   zǎo zūn wáng zhuì chuī wèi xiǎo   shū lín yuè wēi wēi
jīng qín dìng   hán shòu xiāng yīn tàn shuāng xià   wén hóng 鸿 yàn fēi
miǎo rán jiāng nán   zhōng wéi bēi zhuàng   bié niàn zhēng
yǒng láo zhǐ   míng jié suǒ guī níng yàn chǔ shān   rén zhǎng yǎn fēi