途中闻子规

唐代 李中
春残杜宇愁,越客思悠悠。雨歇孤村里,花飞远水头。 微风声渐咽,高树血应流。因此频回首,家山隔几州。
chūn cán chóu   yuè yōu yōu xiē cūn   huā fēi yuǎn shuǐ tóu
wēi fēng shēng jiàn yàn   gāo shù xuè yīng liú yīn pín huí shǒu   jiā shān zhōu