途中感秋

唐代 白居易
节物行摇落,年颜坐变衰。树初黄叶日,人欲白头时。 乡国程程远,亲朋处处辞。唯残病与老,一步不相离。
jié xíng yáo luò   nián yán zuò biàn shuāi shù chū huáng   rén bái tóu shí
xiāng guó chéng chéng yuǎn   qīn péng chù chù wéi cán bìng lǎo   xiāng