途中

唐代 吴融
一棹归何处,苍茫落照昏。无人应失路,有树始知春。 湖岸春耕废,江城战鼓喧。儒冠解相误,学剑尽乘轩。
zhào guī chǔ   cāng máng luò zhào hūn rén yīng shī   yǒu shù shǐ zhī chūn
àn chūn gēng fèi   jiāng chéng zhàn xuān guān jiě xiāng   xué jiàn jǐn chéng xuān