酴醾轩雨中二首 其二

宋代 刘攽
病身常自力,杖屦及比邻。继日伤霖雨,深居若避人。 阴苔无数绿,秋草一番新。入夜添凉冷,书灯顿可亲。
bìng shēn cháng   zhàng lín shāng lín shēn   ruò rén    
yīn tái shù 绿   qiū cǎo fān xīn tiān liáng lěng shū   dēng dùn qīn