同子肃过玉汝饮题玉汝壁二首
晚日虽云短,故情能尔长。
杯行要陶写,赋就复凄凉。
此别会不免,有怀宁遽忘。
明当视清镜,应已变苍苍。
wǎn
晚
rì
日
suī
虽
yún
云
duǎn
短
,
gù
故
qíng
情
néng
能
ěr
尔
zhǎng
长
。
bēi
杯
xíng
行
yào
要
táo
陶
xiě
写
,
fù
赋
jiù
就
fù
复
qī
凄
liáng
凉
。
cǐ
此
bié
别
huì
会
bù
不
miǎn
免
,
yǒu
有
huái
怀
níng
宁
jù
遽
wàng
忘
。
míng
明
dāng
当
shì
视
qīng
清
jìng
镜
,
yīng
应
yǐ
已
biàn
变
cāng
苍
cāng
苍
。