童子名道员年五岁馀不茹荤随母往来禅林旦夕稍长即与落发觅诗作此授之

宋代 释德洪
气与秋容一倍清,出尘风骨自天成。逢僧论性人皆说,指佛高谈母亦惊。 已觉君家钟善庆,从来我法付豪英。他年勘遍诸方老,古寺编蒲更道情。
qiū róng bèi qīng   chū chén fēng tiān chéng féng sēng lùn xìng rén jiē shuō zhǐ   gāo tán jīng    
jué jūn jiā zhōng shàn qìng   cóng lái háo yīng nián kān biàn zhū fāng lǎo   biān gèng dào qíng