童子名道員年五歲餘不茹葷隨母往來禪林旦夕稍長即與落髮覓詩作此授之

宋代 釋德洪
氣與秋容一倍清,出塵風骨自天成。逢僧論性人皆說,指佛高談母亦驚。 已覺君家鍾善慶,從來我法付豪英。他年勘遍諸方老,古寺編蒲更道情。
qiū róng bèi qīng   chū chén fēng tiān chéng féng sēng lùn xìng rén jiē shuō zhǐ   gāo tán jīng    
jué jūn jiā zhōng shàn qìng   cóng lái háo yīng nián kān biàn zhū fāng lǎo   biān gèng dào qíng