同子骏题和乐亭

宋代 司马光
春禽弄晴朝,秋虫吟雨夕。风和振兰芳,露寒滋菊色。 万物苟得所,随时各有适。矧伊人最灵,胡为长戚戚。 圣人垂大训,灿烂著方册。至乐和无声,大礼简无迹。 心专守中庸,身不蹈邪僻。造次常在前,须臾不离侧。 穷通虽百变,何往不自得。兹亭聊寓名,和乐在胸臆。
chūn qín nòng qíng cháo   qiū chóng yín fēng zhèn lán fāng   hán
wàn gǒu de suǒ   suí shí yǒu shì shěn rén zuì líng   wéi cháng
shèng rén chuí xùn   càn làn zhù fāng zhì shēng   jiǎn
xīn zhuān shǒu zhōng yōng   shēn dǎo xié zào cháng zài qián  
qióng tōng suī bǎi biàn   wǎng tíng liáo míng   zài xiōng