同周彦升广文渡汉江

清代 吴保初
蛾眉见嫉已堪哀,骏骨成灰复被猜。短棹空横秋水阔,夕阳还抱远山来。 美人结束思临镜,贫女梳妆耻自媒。莫怪江流萦九曲,愁肠宛转日千回。
é méi jiàn kān āi   jùn chéng huī bèi cāi duǎn zhào kōng héng qiū shuǐ kuò   yáng hái bào yuǎn shān lái    
měi rén jié shù lín jìng   pín shū zhuāng chǐ méi guài jiāng liú yíng jiǔ chóu   cháng wǎn zhuǎn qiān huí