同周彥升廣文渡漢江

清代 吳保初
蛾眉見嫉已堪哀,駿骨成灰復被猜。短棹空橫秋水闊,夕陽還抱遠山來。 美人結束思臨鏡,貧女梳妝恥自媒。莫怪江流縈九曲,愁腸宛轉日千回。
é méi jiàn kān āi   jùn 駿 chéng huī bèi cāi duǎn zhào kōng héng qiū shuǐ kuò   yáng hái bào yuǎn shān lái    
měi rén jié shù lín jìng   pín shū zhuāng chǐ méi guài jiāng liú yíng jiǔ chóu   cháng wǎn zhuǎn qiān huí