同赵灵芝杜子野游豫章总持寺

宋代 翁卷
满寺是秋风,吹开黄菊丛。 重林无日到,此地若山中。 罢磬孤僧出,看碑两客同。 相传化龙事,神怪理难通。
mǎn shì qiū fēng   chuī kāi huáng cóng
zhòng lín dào   ruò shān zhōng
qìng sēng chū   kàn bēi liǎng tóng
xiāng chuán huà lóng shì   shén guài nán tōng