同永叔哭圣俞

宋代 刘敞
子真之后千馀年,人物寥落无几传。圣俞晚出江海壖,眉目自觉真神仙。 气如阳秋和以妍,文若河汉清且渊。大钧匠物岂强镌,飞黄绝尘宁俟鞭。 名为实宾道所捐,才与时逆行苦邅。起草建礼衰可怜,掌教国子寒无毡。 谁不富贵君重迁,谁不耄期君疾蹎。长松摧壑芝焚烟,谁其尸之当问天。 遗草大小三千篇,白玉落落珠联联。此自可敌当世权,物莫两大犹信然。 我家江南再世前,与君通家情有连。见君总角今华颠,于我莫逆好已偏。 今也已矣嗟绝弦,泪如翻波正沦涟。翰林文章日月悬,凿石铭德埋九泉。 上书立后禄绍先,分宅恤穷祭有田。呜呼岂非天下贤。 义不背死而苟焉,念子可以无悁悁。
zhēn zhī hòu qiān nián   rén liáo luò chuán shèng wǎn chū jiāng hǎi ruán   méi jué zhēn shén xiān
yáng qiū yán   wén ruò hàn qīng qiě yuān jūn jiàng qiáng juān   fēi huáng jué chén níng biān
míng wéi shí bīn dào suǒ juān   cái shí xíng zhān cǎo jiàn shuāi lián   zhǎng jiào guó hán zhān
shuí guì jūn zhòng qiān   shuí mào jūn diān cháng sōng cuī zhī fén yān   shuí shī zhī dāng wèn tiān
cǎo xiǎo sān qiān piān   bái luò luò zhū lián lián dāng shì quán   liǎng yóu xìn rán
jiā jiāng nán zài shì qián   jūn tōng jiā qíng yǒu lián jiàn jūn zǒng jiǎo jīn huá diān   hǎo piān
jīn jiē jué xián   lèi fān zhèng lún lián hàn lín wén zhāng yuè xuán   záo shí míng mái jiǔ quán
shàng shū hòu shào xiān   fēn zhái qióng yǒu tián fēi tiān xià xián
bèi ér gǒu yān   niàn zi yuān yuān