同须竹送芋岩归窆竟心艇溯湘转郡城有作二首 其二
断云影里溯湘隈,回首荒阡半亩才。纵使君还生几岁,可容春去有重来。
寒灰堕地皆千载,老病逢人但一哀。不是躬园相识久,孤山错拟万株梅。
duàn
断
yún
云
yǐng
影
lǐ
里
sù
溯
xiāng
湘
wēi
隈
,
huí
回
shǒu
首
huāng
荒
qiān
阡
bàn
半
mǔ
亩
cái
才
zòng
。
shǐ
纵
jūn
使
hái
君
shēng
还
jǐ
生
suì
几
kě
岁
,
róng
可
chūn
容
qù
春
yǒu
去
chóng
有
lái
重
来
。
hán
寒
huī
灰
duò
堕
dì
地
jiē
皆
qiān
千
zǎi
载
,
lǎo
老
bìng
病
féng
逢
rén
人
dàn
但
yī
一
āi
哀
bú
。
shì
不
gōng
是
yuán
躬
xiāng
园
shí
相
jiǔ
识
gū
久
,
shān
孤
cuò
山
nǐ
错
wàn
拟
zhū
万
méi
株
梅
。