同王以湘沧浪亭怀古
游丝罥花天阴阴,隔花啼鸟青林深。古人不见古亭圮,惟闻流水如鸣琴。
清流不洗世人耳,满城弦管多繁音。昼漏迟迟歌未歇,豪竹哀丝为谁发。
此时蔓草遍池台,当日金钱买风月。胜地由来有盛衰,何况人生易华发。
天涯吊古复伤离,人物风流各有时。云树江南留不得,争知来者复为谁。
yóu
游
sī
丝
juàn
罥
huā
花
tiān
天
yīn
阴
yīn
阴
,
gé
隔
huā
花
tí
啼
niǎo
鸟
qīng
青
lín
林
shēn
深
。
。
gǔ
古
rén
人
bú
不
jiàn
见
gǔ
古
tíng
亭
pǐ
圮
,
wéi
惟
wén
闻
liú
流
shuǐ
水
rú
如
míng
鸣
qín
琴
。
。
qīng
清
liú
流
bù
不
xǐ
洗
shì
世
rén
人
ěr
耳
,
mǎn
满
chéng
城
xián
弦
guǎn
管
duō
多
fán
繁
yīn
音
。
。
zhòu
昼
lòu
漏
chí
迟
chí
迟
gē
歌
wèi
未
xiē
歇
,
háo
豪
zhú
竹
āi
哀
sī
丝
wèi
为
shuí
谁
fā
发
。
。
cǐ
此
shí
时
màn
蔓
cǎo
草
biàn
遍
chí
池
tái
台
,
dāng
当
rì
日
jīn
金
qián
钱
mǎi
买
fēng
风
yuè
月
。
。
shèng
胜
dì
地
yóu
由
lái
来
yǒu
有
shèng
盛
shuāi
衰
,
hé
何
kuàng
况
rén
人
shēng
生
yì
易
huá
华
fà
发
。
。
tiān
天
yá
涯
diào
吊
gǔ
古
fù
复
shāng
伤
lí
离
,
rén
人
wù
物
fēng
风
liú
流
gè
各
yǒu
有
shí
时
。
。
yún
云
shù
树
jiāng
江
nán
南
liú
留
bù
不
dé
得
,
zhēng
争
zhī
知
lái
来
zhě
者
fù
复
wèi
为
shuí
谁
。
。