铜山寺

宋代 郭祥正
田塍行尽苍山转,溪水滔滔晴曝练。马蹄怯石鞭不行,十步九蹶令人倦。 黄昏到寺亟就榻,山僧苦来邀我饭。香粳新炊野菜肥,一饱令人百忧散。 篆香欲尽象灯暗,林声敲敲苦霜霰。暂来福地能清虚,何用致身居诤谏。
tián chéng xíng jǐn cāng shān zhuǎn   shuǐ tāo tāo qíng liàn qiè shí biān xíng shí   jiǔ jué lìng rén juàn    
huáng hūn dào jiù   shān sēng lái yāo fàn xiāng jīng xīn chuī cài féi   bǎo lìng rén bǎi yōu sàn    
zhuàn xiāng jǐn xiàng dēng àn   lín shēng qiāo qiāo shuāng xiàn zàn lái néng qīng   yòng zhì shēn zhèng jiàn