同丘子服游芦峰以岭上多白云分韵赋诗得白字

宋代 朱熹
登岩出嚣尘,入谷媚泉石。悠然惬幽趣,不觉几朝夕。 高寻倦冢顶,旧赏叹陈迹。仰惭仙人杖,俯愧谢公屐。 昨日吾弟来,勇往意无斁。今晨蓐食罢,千仞一咫尺。 心期未究竟,眼界已开辟。浮野众麓青,萦云两川白。 须臾互吞吐,变化已今昔。旷若尘虑空,悲哉人境窄。 平生有孤念,万里思矫翮。感此复冲然,胡为尚形役。
dēng yán chū xiāo chén   mèi quán shí yōu rán qiè yōu   jué zhāo
gāo xún juàn zhǒng dǐng   jiù shǎng tàn chén yǎng cán xiān rén zhàng   kuì xiè gōng
zuó lái   yǒng wǎng jīn chén shí   qiān rèn zhǐ chǐ
xīn wèi jiū jìng   yǎn jiè kāi zhòng qīng   yíng yún liǎng chuān bái
tūn   biàn huà jīn kuàng ruò chén kōng   bēi zāi rén jìng zhǎi
píng shēng yǒu niàn   wàn jiǎo gǎn chōng rán   wéi shàng xíng