同朴翁卧龙山

宋代 姜夔
龙尾回平野,檐牙出翠微。 望山怜绿远,坐树觉春归。 草合平吴路,鸥忘霸越机。 午凉松影乱,白羽对禅衣。
lóng wěi huí píng   yán chū cuì wēi  
wàng shān lián 绿 yuǎn   zuò shù jué chūn guī  
cǎo píng   ōu wàng yuè  
liáng sōng yǐng luàn   bái duì chán