同刘继邺秀才游岳麓登法华台呈如水长老

宋代 郭祥正
南出长沙城,西渡潇湘水。谁铺碧鲛绡,迥透黄金底。 中分橘直洲,隐若鳌背起。府邑古称雄,地势信少比。 苟非仁义图,畴将甲兵洗。晚色烟雾开,人家明镜里。 斯须舍舟楫,纵步踏兰芷。遥遥望松门,物象愈奇伟。 枝叶既不繁,霜雪讵能毁。传云陶将军,屯营手植此。 至今凌云气,犹如大君子。才过清风峡,路转不容跬。 尘寰自此隔,佛界朗瞻跂。层梯上重门,绘塑光炜炜。 皓鹤去无踪,寒泉但清泚。遂登法华台,平目瞰千里。 返惊人世卑,堑壁徒为耳。连甍十万户,罗列在案几。 想当韩杜时,荆棘晦遗址。不见湘西篇,惟誇道林美。 幸同刘子来,纵视眼不眯。作诗君勿谦,前辈尚可拟。 挥笔方争豪,求心翻自鄙。请看梁上题,半是泉中鬼。 白发缠利名,何由外生死。道师深悟禅,软语听亹亹。 明驱三乘车,济我岸超彼。台名将谓何,此喻有深理。 香色存天然,了不染泥滓。救物运真悲,得法终日喜。
nán chū cháng shā chéng   西 xiāo xiāng shuǐ shuí jiāo xiāo jiǒng   tòu huáng jīn    
zhōng fēn zhí zhōu   yǐn ruò áo bèi chēng xióng   shì xìn shǎo    
gǒu fēi rén   chóu jiāng jiá bīng wǎn yān kāi rén   jiā míng jìng    
shě zhōu   zòng lán zhǐ yáo yáo wàng sōng mén   xiàng wěi    
zhī fán   shuāng xuě néng huǐ chuán yún táo jiāng jūn tún   yíng shǒu zhí    
zhì jīn líng yún   yóu jūn cái guò qīng fēng xiá   zhuǎn róng kuǐ    
chén huán   jiè lǎng zhān céng shàng chóng mén huì   guāng wěi wěi    
hào zōng   hán quán dàn qīng suì dēng huá tái píng   kàn qiān    
fǎn jīng rén shì bēi   qiàn wèi ěr lián méng shí wàn luó   liè zài àn    
xiǎng dāng hán shí   jīng huì zhǐ jiàn xiāng piān 西 wéi   kuā dào lín měi    
xìng tóng liú lái   zòng shì yǎn zuò shī jūn qiān qián   bèi shàng    
huī fāng zhēng háo   qiú xīn fān qǐng kàn liáng shàng bàn   shì quán zhōng guǐ    
bái chán míng   yóu wài shēng dào shī shēn chán ruǎn   tīng wěi wěi    
míng sān shèng chē   àn chāo tái míng jiàng wèi   yǒu shēn    
xiāng cún tiān rán   liǎo rǎn jiù yùn zhēn bēi   zhōng