同林择之范伯崇归自湖南袁州道中多奇峰秀木怪石清泉请人赋一篇

宋代 朱熹
我行宜春野,四顾多奇山。攒峦不可数,峭绝谁能攀。 上有青葱木,下有清泠湾。更怜湾头石,一一神所剜。 众目共遗弃,千秋保坚顽。我独抱孤赏,喟然起长叹。
xíng chūn   duō shān zǎn luán shǔ qiào   jué shuí néng pān    
shàng yǒu qīng cōng   xià yǒu qīng líng wān gèng lián wān tóu shí   shén suǒ wān    
zhòng gòng   qiān qiū bǎo jiān wán bào shǎng kuì   rán cháng tàn