同孔常父作张夫人诗

宋代 苏辙
女子勿言弱,男儿何必强。 君看张夫人,身举十五丧。 头上脱笄珥,箧中斥襦裳。 筑坟连丘山,松柏郁苍苍。 亲戚不为助,涕泣感道傍。 昔有王氏老,身为尚书郎。 亲死弃不葬,簪裾日翱翔。 白骨委庐陵,宦游在岐阳。 一旦有丈夫,轩轩类佯狂。 相面识心腹,开口言灾祥。 嗟汝平生事,不了令谁当。 汝身暖丝绵,汝口甘稻粱。 衣食未尝废,此事乃可忘。 一言中肝心,投身拜其床。 傍人漫不知,相视空茫茫。 终言汝不悛,物理久必偿。 儿女病手足,相随就沦亡。 鄙夫本愚悍,过耳风吹墙。 明年及前期,长子忧骭疡。 一麾守巴峡,双柩还故乡。 弱息虽仅存,蹒跚亦非良。 谁言天地宽,纲目固自张。 古事远不信,近事世所详。 企张非求福,祸败当惩王。 〈嘉祐末年,李士宁言,王君事于右扶风,其报甚速。 张夫人,南都人,孔推官常甫作诗言其贤,邀余同作,并言李生事,或足以警世云。 〉主
yán ruò   nán ér qiáng  
jūn kàn zhāng rén   shēn shí sàng  
tóu shàng tuō ěr   qiè zhōng chì shang  
zhù fén lián qiū shān   sōng bǎi cāng cāng  
qīn wéi zhù   gǎn dào bàng  
yǒu wáng shì lǎo   shēn wéi shàng shū láng  
qīn zàng   zān áo xiáng  
bái wěi líng   huàn yóu zài yáng  
dàn yǒu zhàng   xuān xuān lèi yáng kuáng  
xiàng miàn shí xīn   kāi kǒu yán zāi xiáng  
jiē píng shēng shì   liǎo lìng shuí dāng  
shēn nuǎn mián   kǒu gān dào liáng  
shí wèi cháng fèi   shì nǎi wàng  
yán zhōng gān xīn   tóu shēn bài chuáng  
bàng rén màn zhī   xiāng shì kōng máng máng  
zhōng yán quān   jiǔ cháng  
ér bìng shǒu   xiāng suí jiù lún wáng  
běn hàn   guò ěr fēng chuī qiáng  
míng nián qián   zhǎng yōu gàn yáng  
huī shǒu xiá   shuāng jiù hái xiāng  
ruò suī jǐn cún   pán shān fēi liáng  
shuí yán tiān kuān   gāng zhāng  
shì yuǎn xìn   jìn shì shì suǒ xiáng  
zhāng fēi qiú   huò bài dāng chéng wáng  
jiā yòu nián   shì níng yán wáng   jūn shì yòu fēng   bào shén    
zhāng rén   nán dōu rén   kǒng tuī guān cháng zuò shī yán xián   yāo tóng zuò   bìng yán shēng shì   huò jǐng shì yún  
zhǔ