同峻伯夜过助甫得钟箫二字

明代 宗臣
万柳催吾别,孤槎去国遥。主恩还剑佩,春色岂兰苕。 白雪宁谁妒,黄金任尔骄。美人从此隔,忍听广陵箫。
wàn liǔ cuī bié   chá guó yáo zhǔ ēn hái jiàn pèi chūn   lán tiáo    
bái xuě níng shuí   huáng jīn rèn ěr jiāo měi rén cóng rěn   tīng guǎng líng 广 xiāo