同峻伯夜過助甫得鍾簫二字

明代 宗臣
萬柳催吾別,孤槎去國遙。主恩還劍佩,春色豈蘭苕。 白雪寧誰妒,黃金任爾驕。美人從此隔,忍聽廣陵簫。
wàn liǔ cuī bié   chá guó yáo zhǔ ēn hái jiàn pèi chūn   lán tiáo    
bái xuě níng shuí   huáng jīn rèn ěr jiāo měi rén cóng rěn   tīng guǎng líng xiāo