潼关早发

明代 康海
早发潼关道,微风动林木。长峡百里去,我行正仆仆。 大风变顷刻,万里惨以逐。树杪闻过沙,何须问平陆。 我口不可开,我身只匍匐。挽车两少年,行行亦长哭。 云是阌乡人,先世有官禄。县官急边粮,十户九逃伏。 里长利赂钱,我故苦独速。太平作男儿,庸调天亦福。 所恨身不长,筋力易羸蹙。母寡已十年,萧条但空椟。 有田不得耕,有事在忽倏。近岁严转输,使者日三复。 迢迢百里途,如历经纬轴。我喉亢如火,我行迅如䎘。 吏来督我行,跃马恨不骛。使者讨押钱,鞭挞褫我服。 我冤向孰陈,我泪向天瀑。语终心益伤,声吞色犹恧。 我感少年语,涕泪泫如漉。皇明百年来,万姓各安育。 草木亦有滋,少年尔曷蹙。匈奴二三载,骄气如鹯鹔。 主将小儿行,焉能办鍭镞。尔居见尔难,不见九边族。 一夫八人管,剥削尽膏肉。往者禁军出,人家无完畜。 膂力代出役,瘁敝内供谷。土炕亦见夺,何况妻与仆。 此本亡赖子,亡命入军牍。三帅皆诡随,安知有钤束。 少年尔莫苦,主上正恭穆。行当致雍熙,边庭永安肃。 尔身当不劳,尔家亦永复。少年感我言,再拜向天祝。 愿主万年寿,保我有饘粥。愿民如春草,长养无践殰。 挽车向西去,气色犹睦睦。
zǎo tóng guān dào   wēi fēng dòng lín zhǎng xiá bǎi   xíng zhèng    
fēng biàn qǐng   wàn cǎn zhú shù miǎo wén guò shā   wèn píng    
kǒu kāi   shēn zhǐ wǎn chē liǎng shào nián xíng   xíng cháng    
yún shì wén xiāng rén   xiān shì yǒu guān xiàn guān biān liáng shí   jiǔ táo    
cháng qián   tài píng zuò nán ér yōng   diào tiān    
suǒ hèn shēn zhǎng   jīn léi guǎ shí nián xiāo   tiáo dàn kōng    
yǒu tián gēng   yǒu shì zài shū jìn suì yán zhuǎn shū shǐ   zhě 使 sān    
tiáo tiáo bǎi   jīng wěi zhóu hóu kàng huǒ   xíng xùn    
lái xíng   yuè hèn shǐ zhě 使 tǎo qián biān   chǐ    
yuān xiàng shú chén   lèi xiàng tiān zhōng xīn shāng shēng   tūn yóu    
gǎn shào nián   lèi xuàn huáng míng bǎi nián lái wàn   xìng ān    
cǎo yǒu   shào nián ěr xiōng èr sān zài jiāo   zhān    
zhǔ jiàng xiǎo ér xíng   yān néng bàn hóu ěr jiàn ěr nán   jiàn jiǔ biān    
rén guǎn   xuē jǐn gāo ròu wǎng zhě jìn jūn chū rén   jiā wán chù    
dài chū   cuì nèi gōng kàng jiàn duó   kuàng    
běn wáng lài   wáng mìng jūn sān shuài jiē guǐ suí ān   zhī yǒu qián shù    
shào nián ěr   zhǔ shàng zhèng gōng háng dāng zhì yōng biān   tíng yǒng ān    
ěr shēn dāng láo   ěr jiā yǒng shào nián gǎn yán zài   bài xiàng tiān zhù    
yuàn zhǔ wàn nián shòu 寿   bǎo yǒu zhān zhōu yuàn mín chūn cǎo cháng   yǎng jiàn    
wǎn chē xiàng 西   yóu