同褚生滔徐生大复夜过城濠水榭作二首 其一

明代 唐顺之
出郭即山家,孤亭更水涯。人开池上酌,莲吐月中花。 清籁微微至,明河渐渐斜。坐疑尘世隔,鸡犬亦无哗。
chū guō shān jiā   tíng gèng shuǐ rén kāi chí shàng zhuó lián   yuè zhōng huā    
qīng lài wēi wēi zhì   míng jiàn jiàn xié zuò chén shì   quǎn huá