桐川王野夫相访洞山既去作此兼简直夫

宋代 释德洪
野夫加于人一等,玉骨春容含秀整。已惊词源倒三峡,会看声名重九鼎。 江南尽处山作堆,雨馀青碧数峰开。那知万壑千岩处,风帽蹇驴能独来。 凤凰鸑鷟未入眼,今识鹓雏犹恨晚。兴阑掉头不肯留,出门去袂聊一挽。 君家富贵若骑虎,拥鼻未免非虚语。何当解带食太仓,时时携被宿玉堂。
jiā rén děng   chūn róng hán xiù zhěng jīng yuán dào sān xiá huì   kàn shēng míng chóng jiǔ dǐng    
jiāng nán jǐn chù shān zuò duī   qīng shù fēng kāi zhī wàn qiān yán chǔ fēng   mào jiǎn néng lái    
fèng huáng yuè zhuó wèi yǎn   jīn shí yuān chú yóu hèn wǎn xīng lán diào tóu kěn liú chū   mén mèi liáo wǎn    
jūn jiā guì ruò   yōng wèi miǎn fēi dāng jiě dài shí tài cāng shí   shí xié bèi 宿 táng