题紫微山严上人壁

元代 贝琼
鸡声催客起,一枕梦初醒。日射千山赤,天垂四野青。 芙蓉元自好,蒲柳已先零。海上兵戈后,夷歌不思听。
shēng cuī   zhěn mèng chū xǐng shè qiān shān chì   tiān chuí qīng
róng yuán hào   liǔ xiān lián hǎi shàng bīng hòu   tīng