题朱性甫诗稿

明代 沈周
四十精思成此稿,吴乡吟辈未堪侪。揠苗岂是时能长,啖蔗应知老渐佳。 虽止百篇诸体备,不拘一律大方谐。野航秋水空尘迹,细屦春风有好怀。 公道未应无赏识,文章安可使沈埋。冠端感慨仪曹笔,跋尾吹嘘借舫斋。 已藉二君高论在,赘辞惭愧老夫偕。
shí jīng chéng gǎo 稿   xiāng yín bèi wèi kān chái miáo shì shí néng zhǎng dàn   zhè yīng zhī lǎo jiàn jiā    
suī zhǐ bǎi piān zhū bèi   fāng xié háng qiū shuǐ kōng chén   chūn fēng yǒu hǎo huái   怀  
gōng dào wèi yìng shǎng shí   wén zhāng ān shǐ 使 shěn mái guān duān gǎn kǎi cáo   wěi chuī jiè fǎng zhāi    
èr jūn gāo lùn zài   zhuì cán kuì lǎo xié