题竹送雅容老友复任湖广布政聊寓折柳之意云

明代 杨士奇
荣捧天恩出,都门雨散丝。重临江汉上,深慰吏民思。 纯璞时稀识,贞松岁久知。相逢即相别,聊赠凤凰枝。
róng pěng tiān ēn chū   dōu mén sàn zhòng lín jiāng hàn shàng shēn   wèi mín    
chún shí shí   zhēn sōng suì jiǔ zhī xiāng féng xiāng bié liáo   zèng fèng huáng zhī