题祝生画

宋代 朱熹
裴侯爱画老成癖,岁晚倦游家四壁。随身只有万叠山,秘不示人私自惜。 俗人教看亦不识,我独摩挲三太息。问君何处得此奇,和璧隋珠未为敌。 答云衢州老祝翁,胸次自有阴阳工。峙山融川取世界,咳云唾雨呼雷风。 昨来邂逅衢城东,定交斗酒欢无穷。自言妙处容我识,为我扫此须臾中。 眼明骨轻须不变,笔下江山转葱茜。为君多织机中练,更约无事重相见。
péi hóu ài huà lǎo chéng   suì wǎn juàn yóu jiā suí shēn zhǐ yǒu wàn dié shān   shì rén    
rén jiào kàn shí   sān tài wèn jūn chǔ   suí zhū wèi wèi    
yún zhōu lǎo zhù wēng   xiōng yǒu yīn yáng gōng zhì shān róng chuān shì jiè   yún tuò léi fēng    
zuó lái xiè hòu chéng dōng   dìng jiāo dǒu jiǔ huān qióng yán miào chù róng shí wèi   sǎo zhōng    
yǎn míng qīng biàn   xià jiāng shān zhuǎn cōng qiàn wèi jūn duō zhī zhōng liàn gèng   yuē shì zhòng xiāng jiàn