题周翁画云槎图赠张隐君

明代 王世贞
昔有博望侯,凿空访河源。归谓中国人,青天半昆崙。 黄河捲地轴,日夜东南奔。何如海上槎,逢此方外客。 飘然犯银汉,白榆寒历历。织女笑解装,橐中支矶石。 两奇不相遭,万古疑其神。周翁貌此图,无乃为解纷。 嵯牙老龙浪所斤,一纪一贯秋空轮。乘槎之客今姓张,飘须渥丹双眼方,燕颔不取黄金章。 泠泠腋风助徜徉,白云如茧天茫茫。冲波万颖玉不定,空青一点衔扶桑。 道逢扶桑君,挽之不肯住。我欲冯虚叩广寒,高扃璚宇无眠处。 褰裳访织女,怪谓汝曹好传天语,令汝徘徊不得去。 倘过酒星烦致声,人间尚有王先生。天瓢沆瀣如未熟,笙鹤何年醉太清。
yǒu wàng hóu   záo kōng fǎng 访 yuán guī wèi zhōng guó rén qīng   tiān bàn kūn lún    
huáng juǎn zhóu   dōng nán bēn hǎi shàng chá féng   fāng wài    
piāo rán fàn yín hàn   bái hán zhī xiào jiě zhuāng tuó   zhōng zhī shí    
liǎng xiāng zāo   wàn shén zhōu wēng mào   nǎi wèi jiě fēn    
cuó lǎo lóng làng suǒ jīn   guàn qiū kōng lún chéng chá zhī jīn xìng zhāng piāo   dān shuāng yǎn fāng yàn   hàn huáng jīn zhāng    
líng líng fēng zhù cháng yáng   bái yún jiǎn tiān máng máng chōng wàn yǐng dìng kōng   qīng diǎn xián sāng    
dào féng sāng jūn   wǎn zhī kěn zhù féng kòu guǎng hán 广 gāo   jiōng qióng mián chù    
qiān cháng fǎng 访 zhī   guài wèi cáo hǎo chuán tiān   lìng pái huái  
tǎng guò jiǔ xīng fán zhì shēng   rén jiān shàng yǒu wáng xiān sheng tiān piáo hàng xiè wèi shú shēng   nián zuì tài qīng