题终慕堂 其二

明代 李昌祺
自怜成永感,那得再晨昏。挂壁遗容在,纫衣密线存。 秋霜心易怆,春雨恨难论。一脉书香远,相传子又孙。
lián chéng yǒng gǎn   de zài chén hūn guà róng zài rèn   xiàn cún 线    
qiū shuāng xīn chuàng   chūn hèn nán lùn mài shū xiāng yuǎn xiāng   chuán zi yòu sūn