題終慕堂 其二

明代 李昌祺
自憐成永感,那得再晨昏。掛壁遺容在,紉衣密線存。 秋霜心易愴,春雨恨難論。一脈書香遠,相傳子又孫。
lián chéng yǒng gǎn   de zài chén hūn guà róng zài rèn   xiàn cún    
qiū shuāng xīn chuàng   chūn hèn nán lùn mài shū xiāng yuǎn xiāng   chuán zi yòu sūn