题至乐亭 其一

宋代 王十朋
双阁壮缁林,一亭馀古屋。庭垂祖师柏,风动禅房竹。 山禽语昼寂,岩花吐秋馥。此乐本来无,行人慕幽独。
shuāng zhuàng lín   tíng tíng chuí shī bǎi fēng   dòng chán fáng zhú    
shān qín zhòu   yán huā qiū běn lái xíng   rén yōu