题质夫竹居

宋代 陆文圭
西园一丛竹,岁久枝干繁。会见鸾凤栖,莫厌鸟雀喧。 玉声寒雨碎,翠色朝烟昏。萧萧黄素叶,风吹拥篱根。 主人避俗客,青苔坐柴门。劲节谅无比,幽怀不可言。
西 yuán cóng zhú   suì jiǔ zhī gàn fán huì jiàn luán fèng   yàn niǎo què xuān    
shēng hán suì   cuì cháo yān hūn xiāo xiāo huáng fēng   chuī yōng gēn    
zhǔ rén   qīng tái zuò chái mén jìn jié liàng yōu   huái 怀 yán