题赵安定像

宋代 周紫芝
乌巾白角云锦裘,长胫肮脏高结喉。王孙自是真龙种,世上悬知无此俦。 醉里哦诗诗欲就,风月平欺两肩瘦。秋风为神玉为骨,画手何从写奇秀。 仇池客多谁在亡,高准虬髯唯汝阳。紫皇苦欲奏璈语,此曲至今空断肠。 肠断公歌侍儿拍,瓮里黄柑自春色。老坡不见空凄然,此诗此意无人传。
jīn bái jiǎo yún jǐn qiú   zhǎng jìng āng zāng gāo jié hóu wáng sūn shì zhēn lóng zhǒng shì   shàng xuán zhī chóu    
zuì ó shī shī jiù   fēng yuè píng liǎng jiān shòu qiū fēng wèi shén wèi huà   shǒu cóng xiě xiù    
chóu chí duō shuí zài wáng   gāo zhǔn qiú rán wéi yáng huáng zòu áo   zhì jīn kōng duàn cháng    
cháng duàn gōng shì ér pāi   wèng huáng gān chūn lǎo jiàn kōng rán   shī rén chuán