题张彦实舍人墓下涌泉亭

宋代 曾几
紫薇花底人,去作泉下梦。佳城闭青春,风木号永痛。 寒泓孰出之,甘冽可抱瓮。乃知主地神,效此清净供。 汲引入中厨,色味胜乳湩。老龙来试诗,事有万钧重。 寄声松大夫,并语石翁仲。俱修护持职,以遗云来用。
wēi huā rén   zuò quán xià mèng jiā chéng qīng chūn fēng   hào yǒng tòng    
hán hóng shú chū zhī   gān liè bào wèng nǎi zhī zhǔ shén xiào   qīng jìng gōng    
yǐn zhōng chú   wèi shèng dòng lǎo lóng lái shì shī shì   yǒu wàn jūn zhòng    
shēng sōng dài   bìng shí wēng zhòng xiū chí zhí   yún lái yòng