题张维中华山图

宋代 党怀英
苡珠散遗胄,我姓出冯翊。空闻华山名,未始见颜色。 三峰擢觚棱,经眼但石刻。那知玉井莲,香落清渭北。 巅崖划变转,势走关辅窄。岂无爱山人,不解傅粉墨。 多才曲江裔,公暇日招揖。归装贮新图,尚带烟雾湿。 明窗一传玩,恍若到乡国。我生随宦游,久作东南客。 有田泰山下,绕屋皆泉石。怀恩恋官廪,老大归未得。 况复秦川遥,便恐此生隔。崚嶒苍烟面,只许画中识。 诗成持送君,想像三叹息。
zhū sàn zhòu   xìng chū féng kōng wén huà shān míng wèi   shǐ jiàn yán    
sān fēng zhuó léng   jīng yǎn dàn shí zhī jǐng lián xiāng   luò qīng wèi běi    
diān huà biàn zhuǎn   shì zǒu guān zhǎi ài shān rén   jiě fěn    
duō cái jiāng   gōng xiá zhāo guī zhuāng zhù xīn shàng   dài yān shī   湿  
míng chuāng chuán wán   huǎng ruò dào xiāng guó shēng suí huàn yóu jiǔ   zuò dōng nán    
yǒu tián tài shān xià   rào jiē quán shí huái ēn 怀 liàn guān lǐn lǎo   guī wèi    
kuàng qín chuān yáo   biàn 便 kǒng shēng líng céng cāng yān miàn zhǐ   huà zhōng shí    
shī chéng chí sòng jūn   xiǎng xiàng sān tàn