题张南山庆九十诗卷

宋代 陆文圭
翁今百岁少十年,我少公年二十五。 天与翁龄百二十,我已化作原头土。 延年胜得饮食乐,损寿多应作诗苦。 梅开偿狼登公堂,一醉独能戴花舞。 儿孙拍手向我语,公漆点须贝齐齿。 降原陟献步如飞,饱饭何曾饮人乳。 梦中独记前朝事,二老相逢必欢喜。
wēng jīn bǎi suì shǎo shí nián   shǎo gōng nián èr shí  
tiān wēng líng bǎi èr shí   huà zuò yuán tóu  
yán nián shèng yǐn shí   sǔn shòu 寿 duō yìng zuò shī  
méi kāi cháng láng dēng gōng táng   zuì néng dài huā  
ér sūn pāi shǒu xiàng   gōng diǎn bèi chǐ 齿  
jiàng yuán zhì xiàn fēi   bǎo fàn zēng yǐn rén  
mèng zhōng qián cháo shì   èr lǎo xiāng féng huān