题喻玉泉家亦可乐亭

宋代 周文璞
先生亭非伯夷筑,亭柱亦用秋山竹。 但令家有满架书,何虑妻儿少饘粥。 朝来相对亭上宾,洙泗尺度羲皇人。 先生已死名不泯,常与此亭作标准。 后来邻触阏伯怒,仆夫预起池鱼虑。 拆亭拆亭生拆柱,有孙抱柱出烟去。 三十年馀复改观,有孙如此不待赞。 似鲁灵光偶不全,令人见此空三叹。
xiān sheng tíng fēi zhù   tíng zhù yòng qiū shān zhú  
dàn lìng jiā yǒu mǎn jià shū   ér shǎo zhān zhōu  
zhāo lái xiāng duì tíng shàng bīn   zhū chǐ huáng rén  
xiān sheng míng mǐn   cháng tíng zuò biāo zhǔn  
hòu lái lín chù è   chí  
chāi tíng chāi tíng shēng chāi zhù   yǒu sūn bào zhù chū yān  
sān shí nián gǎi guān   yǒu sūn dài zàn  
shì líng guāng ǒu quán   lìng rén jiàn kōng sān tàn